Từng là Giám đốc Bệnh viện E và hiện là Hiệu trưởng Trường đại học Y Dược (ĐHQG HN), Chủ tịch Hội đồng Giáo sư ngành Y học… nhưng GS Lê Ngọc Thành chỉ mong muốn được nhớ đến như một bác sĩ mổ tim. Với ông, một bác sĩ giỏi trước hết phải là một người tử tế. Và muốn như vậy, đào tạo, quản lý phải “tinh”.

Ngọc Minh: Nhiều người cho rằng bác sĩ Việt Nam rất giỏi chuyên môn, thậm chí không thua kém khu vực. Ông nghĩ sao về nhận định này?
GS. Lê Ngọc Thành: Giỏi là chúng ta nói với nhau. Cái thiếu nhất là chúng ta không đủ tinh để phát triển bền vững.
Y khoa không thể phát triển theo từng đợt cao trào rồi chững lại. Nếu nghiên cứu, đào tạo không được duy trì một cách hệ thống, chuẩn mực và dài hạn, thì không thể tạo ra nền tảng vững chắc.
Một thực tế đáng lo là số lượng cơ sở đào tạo y khoa ngày càng nhiều, nhưng chất lượng chưa được kiểm định chặt chẽ. Không thể để tình trạng “mỗi nơi một bằng cấp, cấp xong là xong”. Đào tạo y phải được đánh giá lại toàn diện, đảm bảo chuẩn chung và giám sát nghiêm ngặt.
Đầu tư cho y tế của chúng ta cũng chưa tương xứng. Nếu hệ thống bệnh viện được xây dựng đồng bộ, hiện đại như một số mô hình Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, thì chất lượng điều trị và đào tạo mới có thể phát triển bền vững.
Ngoài ra, chúng ta cần thay đổi tư duy: không chỉ chữa bệnh, mà là chữa con người. Nghĩa là người già vào viện không cảm thấy cô đơn, trẻ em không sợ hãi. Bệnh viện phải là môi trường giúp bệnh nhân phục hồi nhanh nhất và sớm hòa nhập trở lại với cuộc sống.
Tôi cũng phải nói thẳng rằng dịch vụ y tế của chúng ta còn thấp so với yêu cầu phát triển. Khung pháp lý chưa tạo sự bình đẳng giữa bệnh viện công và tư. Ví dụ, bác sĩ giỏi ở bệnh viện công đến tuổi nghỉ hưu thì phải dừng lại, trong khi khu vực tư nhân lại linh hoạt hơn. Cách quản lý như vậy chưa khai thác hết nguồn lực chất lượng cao.