Câu chuyện nam sinh hiến tạng cứu sống 3 người thêm một lần khơi dậy giá trị nhân văn của việc hiến mô, hiến tạng. Để nghĩa cử cao đẹp ấy lan tỏa mạnh mẽ hơn, vẫn cần tháo gỡ những rào cản về nhận thức và xây dựng văn hóa hiến tặng trong cộng đồng.
Ngay trên vĩ tuyến 17, cách đất liền 17 hải lý và rộng hơn 230 hecta, đảo Cồn Cỏ có vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng trong tiến trình dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam.
Dù có nhiều cơ hội công tác ở những chuyên khoa khác, song bác sĩ chuyên khoa I Nròng K’Duy Py (sinh năm 1997) vẫn chọn gắn bó với các bệnh nhân HIV/AIDS giai đoạn cuối đang điều trị tại Bệnh viện Nhân Ái (xã Phú Nghĩa, tỉnh Đồng Nai).
Từ thực hành lâm sàng là nếu mang song thai mà đẻ một thai thì thai còn lại hỏng nốt. Nhưng giữ thai thứ hai sau khi thai thứ nhất đã sinh hoặc sảy, thì những ca đó quả thật phải dùng từ ‘mò mẫm’.
Đằng sau những vết bớt tưởng chừng chỉ là khiếm khuyết ngoại hình là cả một hành trình dài của mặc cảm, tổn thương tâm lý và những rào cản điều trị không dễ vượt qua.
Từ những tế bào nhỏ bé được đặt trong tủ nuôi cấy đến khoảnh khắc một gia đình đón nhận tin vui có thai, hành trình ấy luôn có sự đồng hành của các chuyên viên phôi học.
Từ quyết định hiến tạng đầy nhân văn của gia đình nữ điều dưỡng Nguyễn Thị Cúc, năm bệnh nhân đã được trao cơ hội sống mới. Tình yêu thương và sứ mệnh cứu người của người thầy thuốc vẫn tiếp tục được nối dài ngay cả khi chị không còn hiện diện trên cõi đời này.
Có người đến với nghề bằng ước mơ, có người bởi sự tình cờ của cuộc sống, với Ths. ĐD Đỗ Như Huyền, Điều dưỡng Trưởng khoa Sinh đẻ – Kế hoạch hoá gia đình (Sinh đẻ – KHHGĐ), Bệnh viện Phụ sản Hà Nội, lựa chọn gắn bó với nghề điều dưỡng bằng lòng trắc ẩn và tình yêu thương dành cho người bệnh.
Đội ngũ Khoa Kiểm soát nhiễm khuẩn là những “người gác cửa” thầm lặng, giữ vai trò tuyến đầu bảo vệ sức khỏe.
“Mẹ ơi, làm ở đó về con có đi được không? Nếu làm mà vẫn không đi được, lại bắt mẹ gánh nợ hàng trăm triệu đồng, con không làm đâu. Con bị cắt chân cũng được, con chấp nhận mẹ ạ…”