Có những con người không cần đứng dưới ánh đèn để tỏa sáng. Họ lặng lẽ làm việc, bền bỉ cống hiến bằng thứ ánh sáng rất riêng – ánh sáng của trách nhiệm, lòng nhân ái và sự tận tụy với cộng đồng.

Tại Bệnh viện Sức khỏe tâm thần Hà Tĩnh, bác sĩ Trần Hậu Anh là một người như thế. Khi đã hoàn thành chặng đường công tác và nghỉ hưu theo chế độ, trong khi nhiều người chọn trở về với cuộc sống an nhàn bên gia đình, ông vẫn quyết định ở lại với bệnh viện, tiếp tục đồng hành cùng những bệnh nhân đặc biệt – những con người đang chênh vênh giữa ranh giới của tỉnh táo và hoang tưởng, của hiện thực và ảo giác.
Sự ở lại ấy không ồn ào, không cần tuyên bố. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy đã trở thành một lời cam kết bền bỉ với nghề y và với những mảnh đời đang cần được nâng đỡ.
Hạt mầm nghề y từ truyền thống gia đình
Sinh năm 1962, bác sĩ Trần Hậu Anh được đào tạo chính quy tại Học viện Quân y. Bảy năm rèn luyện trong môi trường quân đội đã hun đúc ở ông tác phong kỷ luật, sự điềm tĩnh và bản lĩnh vững vàng của một người lính. Thế nhưng, chỉ kỷ luật và chuyên môn thôi có lẽ chưa đủ để ông lựa chọn gắn bó với lĩnh vực tâm thần – một chuyên ngành nhiều áp lực, ít hào quang và tiềm ẩn không ít rủi ro.
Sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghề y, cha ông là thầy thuốc Đông y nổi tiếng tận tâm trong vùng. Cả cuộc đời, ông lặng lẽ bốc thuốc, chữa bệnh cho những người dân lam lũ, nhiều khi không lấy tiền công.
Thuở nhỏ, cậu bé Hậu Anh thường theo cha đi bốc thuốc, bắt mạch. Những buổi ngồi bên bàn thuốc, lắng nghe người bệnh kể về nỗi đau và những nhọc nhằn trong cuộc sống đã để lại trong ông nhiều ấn tượng sâu sắc.
“Cha tôi thường nói, chữa bệnh không chỉ bằng thuốc mà còn bằng tấm lòng. Nếu không đủ kiên nhẫn lắng nghe người bệnh thì đơn thuốc tốt đến mấy cũng khó trọn vẹn”, bác sĩ Trần Hậu Anh nhớ lại.