Qua những buổi gặp mặt Nữ chiến sĩ quân y B3 – Tây Nguyên, tôi có dịp được lắng nghe trung tá, bác sĩ Trần Thị Thục Oanh cùng đồng đội ôn lại ký ức thời chiến. Đó là những kỷ niệm khó quên về một thời trận mạc, xẻ dọc Trường Sơn…
Tôi biết trung tá, bác sĩ Trần Thị Thục Oanh (nguyên cán bộ quân y thuộc Cục Xe máy, Bộ Quốc phòng) qua nhiều lần tới dự cuộc gặp mặt các “Nữ chiến sĩ quân y B3 – Tây Nguyên”. Mỗi lần gặp mặt, bà lại cùng đồng đội ôn lại những kỷ niệm về một thời, nơi những “thân gái dặm trường” từng xẻ dọc Trường Sơn và cống hiến tuổi xuân cho quê hương, đất nước.
Bật khóc khi đeo ba lô gạch
Tháng 12/1965, chiến sĩ quân y Trần Thị Thục Oanh nhận lệnh tập trung để chuẩn bị “đi B”. Khi đó, 24 nữ nhân viên y tế ở độ tuổi từ 17 đến 30 của 2 bệnh viện quân y 103 và 108 được triệu tập. Đoàn nữ quân y tập kết tại Trường Sĩ quan Hậu cần ở Gia Lâm (Hà Nội) để tập… cuốc bộ và mang vác. Là nữ chiến sĩ nhưng Thục Oanh và đồng đội cũng bị “hành xác”, “vác nặng” như nam quân nhân bằng cách đeo những ba lô gạch nặng hàng chục cân để luyện tập hành quân bộ. Sau một tuần tập luyện, nhiều nữ chiến sĩ đã bật khóc vì những ba lô gạch làm hai vai họ bị bỏng rát. Vậy nhưng ai nấy đều quyết tâm tập luyện để chuẩn bị cho ngày “vượt Trường Sơn” vào Nam.