Bao năm chăm sóc, điều trị và phục hồi sức khỏe cho người nghiện ma túy, bác sĩ Phạm Thị Ngọc Lan luôn tâm niệm dành trọn tình yêu thương và sự tận tụy để giúp họ đoạn tuyệt với “nàng tiên nâu”.
Trong ký ức của Thiếu tá Bùi Thị Thúy Hằng, đó không chỉ là hành trình chuyên môn của người thầy thuốc quân y mà còn là câu chuyện về lòng nhân ái, về niềm tự hào khi mang hai tiếng Việt Nam.
Công việc gắn với tử thi, hiện trường án mạng và những câu chuyện đau thương khiến nhiều người e ngại, nhưng với Bác sĩ Nguyễn Thị Ngọc Yến đó lại là con đường mà chị gắn bó gần như trọn vẹn sự nghiệp.
Với hi vọng mang lại cuộc sống mới cho người bệnh, TS.BS. Dư Thị Ngọc Thu ngày đêm thầm lặng vận động hiến tạng, kết nối sự sống từ những người đã ra đi cho các bệnh nhân đang chờ ghép.
Có những con người không cần đứng dưới ánh đèn để tỏa sáng. Họ lặng lẽ làm việc, bền bỉ cống hiến bằng thứ ánh sáng rất riêng – ánh sáng của trách nhiệm, lòng nhân ái và sự tận tụy với cộng đồng.
Trong ngành Y, có những chuyên ngành đứng dưới ánh đèn phẫu thuật rực sáng – nơi sự sống được giành lại trong từng tích tắc. Nhưng cũng có một lĩnh vực khác, lặng lẽ và khắc nghiệt…
Hơn ba thập kỷ gắn bó với ngành truyền nhiễm, TS. Đoàn Thu Trà, Phó Viện trưởng Viện Y học Nhiệt đới, Bệnh viện Bạch Mai luôn được nhắc đến như một người bác sĩ giàu lòng nhân ái.
Từng là Giám đốc Bệnh viện E và hiện là Hiệu trưởng Trường đại học Y Dược (ĐHQG HN), Chủ tịch Hội đồng Giáo sư ngành Y học… nhưng GS Lê Ngọc Thành chỉ mong muốn được nhớ đến như một bác sĩ mổ tim.
Những căn bệnh không lây nhiễm thường diễn biến âm thầm, được ví như những “kẻ giết người thầm lặng”. Nếu không có những chuyến xe của CDC về tận nơi, có lẽ nhiều người dân vẫn không biết mình đang mang bệnh.
Hơn 50 năm dựa vào những thảo dược vườn nhà, ông như bao lương y, bao “ông lang, bà mế” chốn xa khuất, đã viết dài thêm trang giàu có cho cái câu “Nam dược trị Nam nhân”.